Gặp Anh Lần Nữa chương 3

"Loạt xoạt..." Tiếng động nhỏ phát ra từ bụi cây gần đó. Thừa Niên vội vàng bịt miệng cô lại, giọng nói ấm áp phả vào tai khiến cô đỏ mặt: "Suỵt, có người!"

Một người đàn ông mặc đồ đen cùng một cô gái trẻ bước vào ngôi nhà hoang. Tiếng chửi rủa đầy chua chát vang lên từ bên trong: "Ngươi thật vô dụng, đến một con nhóc học sinh cũng không trông cẩn thận. Giờ ngươi muốn sao đây?"

Nhược Nam thì thầm: "Là Ninh Kiều Kiều."

Thừa Niên ngạc nhiên: "Cô ta và cô có thâm thù đại hận hay sao vậy?"

Nhược Nam lắc đầu: "Tôi cũng không biết."

"Nhược Nam, chúng ta mau rời khỏi đây thôi," Thừa Niên nhẹ nhàng đỡ cô dậy, cẩn thận trốn đi.

Thế nhưng, cái bóng của họ đã bị người đàn ông mặc đồ đen phát hiện. Hắn ta la lên, đuổi theo họ.
 "Chạy đi, Nhược Nam!" Thừa Niên hét lớn, đánh lạc hướng tên đàn ông. Nhược Nam biết nếu không nghe lời, cả hai sẽ gặp nguy hiểm. Cô chạy về hướng ngược lại, tìm cách báo cảnh sát.
 Gió bỗng nổi lên dữ dội, cuốn bay lá cây. Cơn mưa bất chợt đổ xuống, tạo thành những vũng nước lớn. Cô nhớ ra, kiếp trước đã vứt điện thoại trong một bụi cây dọc đường. Cô vội vã tìm kiếm và may mắn tìm thấy nó.
 
"Alo, cảnh sát phải không ạ? Tôi muốn báo án. Tại khu rừng sau trường Nhất Minh đang xảy ra một vụ án âm mưu giết người, có một học sinh đang gặp nguy hiểm. Xin các vị cử người đến gấp!"

Sau khi gọi xong, cô có một cảm giác bất an khó tả.

Trong khi đó, Thừa Niên bị dồn đến mép vực. Tên đàn ông cười nham hiểm, tay cầm con dao sáng loáng.

"Mau đưa tay chịu trói đi, ngươi không thoát được đâu!"

Thừa Niên cố gắng kéo dài thời gian: "Anh bình tĩnh đi, có chuyện gì thì từ từ nói. Anh thả tôi đi, tôi sẽ không nói gì đâu.
"
"Ngươi nghĩ ta ngu đến thế sao? Đừng hòng!" Hắn ta quát to, tiến gần đến. "Người chết mới im lặng, thế nên ngươi hãy giữ nó xuống mồ đi!"

Khi hắn ta chuẩn bị ra tay, Nhược Nam cầm một khúc củi lớn từ phía sau lao đến, đánh mạnh vào đầu hắn. Hắn ta trợn tròn mắt, rồi ngã gục. Nhược Nam vội vã chạy đến chỗ Thừa Niên, giọng lo lắng: "Cậu có sao không?"

Tưởng chừng mọi việc đã kết thúc, một tiếng sấm "Ầm" vang lên, theo sau là một tia sét đánh thẳng xuống vị trí hai người đang đứng. Tầm nhìn của Nhược Nam tối lại, trong đầu một dòng suy nghĩ hiện ra "Ông trời à, ông đã cho con cơ hội sống lại nhưng lại làm thế với con sao? Rốt cuộc ông muốn con sống lại là để làm gì?" Dòng suy nghĩ vừa dứt thì cô cũng ngất đi.


Ba ngày sau, trong một căn phòng bệnh trắng toát, Nhược Nam từ từ mở mắt. Ánh sáng từ cửa sổ rọi vào khiến cô chói mắt. Cô đưa tay lên che, nhưng đó lại là một bàn tay gân guốc, đầy nam tính. Cô hoảng sợ thốt lên một tiếng "A!", nhưng giọng nói phát ra lại là giọng của Thừa Niên.
 Cô giật mình, hốt hoảng nhìn xuống, thấy cơ thể của mình đang nằm trên giường bệnh, cử động nhẹ.
 
"Này..." Cô gọi, giọng nói của Thừa Niên vang lên đầy lạ lẫm. "Tỉnh dậy đi."

Cơ thể cô mở mắt, nhìn thấy Nhược Nam đang trong thân xác của mình. "A... a... a... a!" Giọng cô hét lên đầy hoảng loạn.

Nhược Nam không thể nhịn được, cô bật cười lớn đến chảy cả nước mắt: "Haha... haha..."

Sau khi bình tĩnh lại, Thừa Niên trong thân xác cô, ngồi dậy hỏi: "Này, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy? Tại sao tôi lại ở trong thân xác của cô?"

Nhược Nam, trong thân xác của anh, nhún vai, giải thích: "Tôi nghĩ linh hồn chúng ta đã bị hoán đổi. Có lẽ là do tia sét hôm đó."

"Vậy làm sao chúng ta có thể quay về cơ thể của nhau được đây?" Thừa Niên hỏi, vẻ mặt đầy khó hiểu.

"Có lẽ... phải bị sét đánh lần nữa," Nhược Nam nói.

Truyện Hay Nè

click vào link shopee rồi quay lại đọc tiếp nhé !

Không click thể nào nó cũng thế này này: